
Anh biết rằng em chẳng phải tiểu thư. Từ nhỏ em đã giúp đỡ bố mẹ rất nhiều, đã biết nấu cơm, đun nước, trông em từ khi vừa đi học. Bàn tay em biết làm thật nhiều việc. Anh chẳng buồn vì người yêu anh không có một bàn tay đẹp. Anh tự hào vì được nắm một bàn tay chăm chỉ, đầy yêu thương.
Cổ tay em cũng có một vết sẹo. Em đã đập vỡ chiếc vòng anh tặng khi mình cãi nhau, anh nói không tin em nữa dù em giải thích rất nhiều. Chiếc vòng ấy có từ ngày mình yêu nhau. Em không thể tháo ra, đành trả lại anh một tình yêu không còn nguyên vẹn. Khi máu ở cổ tay em chảy ra cũng là lúc anh biết mình thật ngu ngốc. Anh đeo vào tay em một chiếc vòng khác, một tình yêu nhiều tin tưởng hơn. Chiếc sẹo vẫn nằm đó, không che khuất được để nhắc nhở anh không được làm em đau thêm lần nữa.

Đã có lúc anh định buông xuôi tình yêu của chúng mình, bởi có quá nhiều khó khăn và trắc trở. Khi anh nói lời chia tay, bàn tay em đã tát anh một cái thật đau. Chỉ thế thôi, rồi em đồng ý cho anh ra đi. Nhưng, cái tát ấy dường như làm anh bừng tỉnh. Anh ấy mình thật hèn nhát, kém kỏi biết bao?
Có lúc hai đứa cầm tay nhau. Em lắc hai bàn tay cười thật tươi: “Đố người khác biết biết đâu là tay con gái, đâu là tay con trai, anh nhỉ?”. Xem “Chúng tôi là chiến sĩ”, em trêu “Em mà ở đấy, chỉ cần đưa bàn tay ra là anh nhận ra em ngay ấy mà”.
Em yêu, bàn tay em không đẹp nhưng là bàn tay thật tuyệt vời. Anh yêu bàn tay ấy nhiều lắm.
Anh hạnh phúc vì được xiết chặt bàn tay ấy đi qua mọi vui buồn của cuộc sống.
Nhanh thôi, anh sẽ mua một đôi nhẫn cưới, một chiếc to và một chiếc nhỏ, nhỏ cho anh và to… để dành tặng em, em nhé!
Teen.vn/Theo k14
Pé Thuỳ Nhi ---- nhìn cái miệng iêu thế nhỉ --- hje hje !
Thứ Năm của bạn ( 10 - 4 - 2008 )........ ! 


2008/04/09 11:30 | by 
